Thương nhau để đó…

Có một loại tình cảm đứng giữa ranh giới của tình bạn và tình yêu. Khi bạn buồn phiền sẽ nghĩ đến người đó, hy vọng người đó sẽ bên cạnh cho bạn một vòng tay vững chắc để tựa vào. Có thể, cả cuộc đời này hai người cũng không nắm tay nhau đi hết con đường, cũng không tồn tại tình yêu bạc đầu giai lão, nhưng nếu có được một người như thế, xin bạn hãy yêu quý cuộc sống, trân trọng chính mình.
Tôi cũng đã từng may mắn có một người như vậy ở bên, nhưng chỉ biết dùng lòng để cảm nhận mà chưa biết cách dùng trái tim để giữ gìn.

Khi tôi mệt mỏi vì công việc vây quanh, người đó nhẹ nhàng thăm hỏi: “Ăn gì chưa?” rồi lại trách khi biết tôi lại bỏ bữa: “Tại sao nói hoài mà không nghe vậy?”

Khi tôi than vãn, người đó kiên nhẫn lắng nghe và kết lại bằng một câu mà đến bây giờ tôi vẫn rất nhớ: “Ừ, biết rồi”, “Mau ngủ đi, ngoan”

Khi tôi buồn phiền, người đó sẽ trổ hết mọi chiêu trò chọc tôi cười dù rằng không hề có khiếu hài hước. Tôi không vui, tôi không nhịn được mà lớn tiếng, người đó cũng chỉ lẳng lặng xin lỗi. Nói thật, đến lúc này tôi phải thừa nhận trình độ chọc cười của người đó không tăng lên chút nào nhưng vẫn rất cố gắng để làm tôi vui. Vì cái gì cơ chứ?

Quan hệ của chúng tôi không rõ ràng, tôi biết điều đó. Tôi cũng chẳng đòi hỏi gì hơn một mối quan hệ “fast-food” thế này, chỉ cần gọi là có, chỉ cần gửi một tin nhắn trên Facebook, người đó sẽ đáp lại, không ràng buộc, vậy là đủ. Sẽ có lúc ta điên cuồng thèm ăn một món nào đó, cứ ăn mãi không biết chán, nhưng rồi sẽ ngán, bẵng đi một thời gian sau mới tìm lại. Đó là tình trạng quan hệ của chúng tôi.

Không phải tôi không nghĩ đến chuyện tiến thêm bước nữa, chỉ là, khi tôi mạnh dạn tiến lên, người đó lại lùi lại một bước, không hiểu vì lý do gì, người đó không nói, tôi cũng chẳng hỏi. Và khoảng cách của chúng tôi vẫn giữ nguyên.

Nhiều lần như vậy dần dà tôi quên đi ý nghĩ sẽ đặt tên cho mối quan hệ này. Cứ như vậy ổn rồi, tôi còn trông mong gì hơn khi có một người dẫn tôi đi chơi, trò chuyện với tôi mỗi tối, có khi là đến sáng hôm sau, âm thầm giúp đỡ tôi trong công việc, nhưng tuyệt nhiên không hề quản lý tôi, không hề can thiệp đến đời sống riêng tư của tôi. Tôi gọi, người đó sẽ trả lời, tôi viết một status kể lể, người đó sẽ inbox và hỏi thăm, dù cho không hề có bất cứ comment nào để lại. Rốt cuộc có nghĩa là gì đây?

Mọi thứ cứ lặng lẽ trôi qua, mập mờ, dây dưa…

Bây giờ thì… tôi không còn cơ hội để mè nheo, nhõng nhẽo hay thậm chí than vãn nữa. Tôi vẫn giậm chân tại chỗ nhưng người đó đã rẽ sang một hướng khác, tất nhiên không có tôi… Quá trình đó diễn ra nhẹ nhàng, không quá vồ vập hay quay ngoắt 180 độ… Tôi đoán người đó cũng đã mệt mỏi rồi, âu cũng là điều dễ hiểu. Tôi không trách, chỉ sợ, có lúc yếu đuối làm phiền đến, như một thói quen… Chỉ là có chút tiếc nuối, mất mát không nói thành lời…

Khi có một người luôn dõi theo bạn, lắng nghe câu chuyện của bạn, dù là những thứ rất ư là vặt vãnh, dỗ dành làm cho bạn vui, cho bạn tựa vào vai khi bạn cần một điểm tựa, hãy trân trọng người đó đừng để đến khi mất đi, chỉ có thể nguôi ngoai khi lục tìm lại những kí ức đẹp đẽ khi xưa…
Theo langnhincuocsong.com

Câu chuyện về chú ếch trong nồi nước

Có một chú ếch được thả vào một cái nồi nước lạnh. Cái nồi nước đó không hề đậy vung và rồi được để lên một cái bếp.
Ban đầu, nước vẫn còn lạnh thì chú ta không hề có phản ứng gì. Sau đó, nước cứ từ từ ấm dần lên, nhưng chú ta không hề để ý được đến điều đó. Tại sao ư? Tại vì nhiệt độ của nồi nước tăng lên từ từ và khiến chú ta quen với điều đó.

Càng về sau, nồi nước càng tăng nhiệt độ, nhưng chú ếch vẫn không hề để ý đến điều đó vì nhiệt độ chỉ tăng từ từ mà thôi.

Đến khi nước sôi thì chú ta mới bắt đầu cảm thấy không thoải mái, nhưng lúc này đã muộn rồi. Chú ếch đã được luộc trong nồi nước đó.

Đây là một câu chuyện kinh điển về sự thay đổi. Vì nồi nước cứ nóng dần dần khiến chú ếch không hề để ý đến và cuối cùng là bị chết trong nồi nước sôi. Giả sử, nếu thả chú ếch đó vào nồi nước khi nước đã nóng rồi và cũng không đậy vung thì chắc hẳn chú ếch sẽ cố mà nhảy ra cho được.

Cuộc sống con người cũng thế. Chúng ta đã quen với những việc thường ngày đã xảy ra và không hề muốn thay đổi, hay thậm chí sợ sự thay đổi, sợ tiếp nhận cái mới. Nhưng thực tế thì cuộc sống của chúng ta thay đổi hàng ngày và nếu chúng ta không chú ý đến thì cũng lại đã quá muộn.

Còn khi đối diện với một sự thay đổi rõ rệt thì khi đó ta cuống lên, ta sợ. Liệu khi đó ta có thể đối diện được với sự thay đổi hay không? Ta có thể chấp nhận sự thay đổi hay không? Khi đó có là quá muộn không?

Hãy luôn chuẩn bị sẵn sàng cho mọi sự thay đổi.

Hãy nhìn nhận cẩn thận mọi thứ đang diễn ra xung quanh mình.

Hãy đối diện và chấp nhận những thay đổi đang diễn ra để bản thân thay đổi theo nó cho phù hợp.
Sưu tầm

Duy

Có một người duy nhất để thương và nhớ.
Có một người duy nhất để khóc và đau.
Có một người duy nhất để mãi mãi không
thuộc về nhau nhưng cũng chẳng thể nào
buông tay được. Có một người như thế, âu
cũng là một phước phần cho riêng mình - 
dẫu có là phước phần đớn đau.

Cuộc đời ai rồi cũng sẽ gặp một người mà nếu không lấy được người ấy thì sau này có lấy ai cũng không còn quan trọng nữa.

Bởi vì người ấy đã trở thành duy nhất của mọi cung bậc hờn giận yêu thương, đến nỗi những mối tình về sau dù cố gắng cách mấy cũng chỉ là sự lặp lại chẳng thể nguyên lành như cảm giác ban đầu.

Duy chỉ có một người làm tim ta lạc nhịp, hẫng nhịp và cả nhộn nhịp, chỉ bằng một nụ cười bâng quơ hoặc một cái chạm tay rất khẽ.

Duy chỉ có một người khiến ta bấp chấp mặc cả với nỗi đau, đánh đổi bằng hết sự tổn thương nhận lấy riêng mình chỉ để được đi cùng trên một đoạn đường rất ngắn.

Duy chỉ có một người để ta can tâm dành trọn những thương yêu son trẻ, cháy đến kiệt cùng như ngọn diêm đã tắt lửa vẫn len lỏi nồng mùi phốt pho với hy vọng thổi bùng chút vương vất tàn tro.

Duy chỉ có một người có thể lấp đầy khoảng trống trong lòng, đan đầy kẽ hở giữa những ngón tay và khép lại tròn đầy những hy vọng dẫu hoang đường về tình yêu viên mãn.

Duy chỉ có một người.

Duy nhất mà thôi...
"Buồn làm sao buông" - Anh Khang

Chúng ta là ai nếu không có tình yêu này?

Bạn biết khi nào thì chúng ta hụt hẫng và trống trải nhất không? Đó là khi chúng ta dành cho một ai đó sự-ưu-tiên và tầm gửi hết cảm xúc của mình vào họ. Lệ thuộc vào thời gian biểu của họ, đợi chờ tin nhắn từ họ, trông ngóng hẹn hò với họ, thậm chí xoắn xuýt xôn xao chỉ vì được họ dành cho một vài động thái quan tâm nhỏ nhặt [hoặc thậm chí, tiện tay ban phát]. Mà bạn biết rồi đấy, đã gọi là sự-ưu-tiên thì hẳn chúng ta sẽ thiết tha mong cầu và tôn thờ họ là duy nhất, như một thứ hải đăng độc tôn hướng về. Nhưng sự thật đáng buồn là, không phải cứ xem họ là ưu-tiên trong cuộc sống, thì họ buộc cũng phải đặt bạn lên hàng đầu giữa bộn bề nhiều điều quan tâm khác. Tình cảm, đứng ở mỗi góc độ, hoàn toàn là chuyện không thể khiên cưỡng, không thể rạch ròi, không thể đòi hỏi hai chữ "công bằng".

Nhất là khi bản thân lại thừa nhạy cảm, thiếu dũng cảm, nên lời cảm thán duy nhất có thể nói chỉ là "Cảm ơn... vì tất cả những gì người đã mang đến và lấy đi". 
Có những thứ tình cảm cho đến khi lụi tắt hẳn vẫn để lại trên nền đất lạnh lớp lớp tàn tro, đủ để ủ ấm suốt phần đời còn lại, và sẵn sàng bừng bừng lửa cháy nếu có ai đó lại gần khơi thắp.

Vậy thì chúng ta sẽ là ai, nếu không có tình yêu này?

Hay chỉ là những người dưng ngần ngại băng qua nhau trên đường đời chen nghịt. Rồi điềm nhiên ném thẳng xuống mặt đường một nhịp đập xốn xang nơi ngực trái đang thoi thóp chờ thành hình?

Hơn một lần tự vấn chính mình, có bao giờ hối hận vì yêu một người đến lạc cả bản thân? Kết quả dẫu có tròn đầy hay hụt hẫng, vẫn cảm ơn thứ tình cảm đã từng xem là duy-nhất ấy, đã từng-đến-rồi-đi một lần ấy, đã-từng-có trong cuộc đời hữu hạn vốn nhiều điều chưa-từng-có này.

Thế là đủ rồi, ta chẳng cầu cạnh gì. Ở lại hay chia ly, chẳng còn khác biệt lắm. Đã ngọt đắng, đã khóc cười, đã tận cùng đau khổ, đã tột đỉnh hân hoan. Đã đủ để nhìn người quay lưng, mà lòng vẫn cảm thấy vô chừng viên mãn. Đến cả nước mắt rơi xuống, cũng không hề có mảy may chút tổn thương. Là nước mắt chúc phúc cho những ngày sau của người, sẽ được ai đó thương lụy đến thiết tha, như người từng là duy nhất trong niềm thương của ta.
"Buồn làm sao buông" - Anh Khang

[MV] Dáng em - Nguyễn Phi Hùng

Lời bài hát: 

Ngoài kia bao nhiêu câu ca tình nhân thở than
Khắp thế gian nghe như con sóng trôi nghẹn ngào
Và anh buông rơi bao nhiêu lệ trên bước chân
Để biết em ra đi không khi nào trở lại
Nói đi em bao sương gió trong đời oan trái
Mà sao em mang thân đi suốt canh dài
Nói đi em bao nhiêu ân tình chúng ta
Đã mãi mãi từ nay theo em đi về nơi xứ xa...

Tình ca năm xưa ta như đùa vui thế thôi
Có biết đâu hôm nay tôi nghe trong nghẹn ngào
Tình yêu hôm nao như đang cày thân xác tôi
Bởi những nhớ nhung không khi nào mang em về lại
Nói đi em bao sương gió trong đời oan trái
Mà sao em mang thân đi suốt canh dài
Nói đi em bao nhiêu ân tình chúng ta
Đã mãi mãi từ nay theo em đi về nơi xứ xa...

Điệp khúc: 

Dáng em hôm nào đứng giữa linh hồn khi tôi chợt mơ thấy
Dáng em trong vòng tay cùng tôi mãi luyến lưu đời sống này
Dáng em mơ hồ thức giấc tôi tìm trong muôn trùng tiếc nuối
Dẫu nhân gian cuồng quay còn tôi đứng mãi nơi này ngóng chờ...

---
"Nỗi nhớ giờ có ý nghĩa gì đâu, khi chúng ta đã tự lỗi hẹn với chính mình..."

Sự thật về con trai mà các bạn gái nên biết!

1. Con trai thích nhìn trộm con gái khi ăn, khi cười ... nhất là khi tắm.

2. Con trai thích ôm con gái từ phía sau thật chặt, mà thực sự ôm từ phía nào cũng được, hễ có ôm là được rồi.

3. Con trai thích nghe người yêu của mình hát, hét, la, gào, thét và nhiều âm thanh khác nữa.
4. Con trai muốn làm chuyện ấy với bạn gái mình mỗi khi buồn, và tất nhiên khi vui anh ấy cũng muốn.

5, Con trai thích những bạn gái biết lắng nghe, hiểu và cảm thông... nhưng quan trọng nhất là phải xinh.

6. Những lúc con trai và con gái ngồi bên nhau. Con trai hay suy nghĩ vu vơ và cảm thấy mình thật đê tiện.

7. Con trai rất ít khi bộc lộ cảm xúc thực của mình với người yêu, Nhưng khi đã bộc lộ, bạn không thể ngăn cản anh ta được... van xin cũng vô ích!

8. Con trai rất mạnh dạn khi say, khi tỉnh dậy họ thường không nhớ gì cả và bắt đầu thề thốt tại anh say.

9. Họ rất sợ việc bạn gái mình có thai nhưng lại không muốn dính dáng tớ ba con sâu hay sói.

10. Con trai buồn rất ít khi kể cho bạn gái mình biết, họ thường âm thầm chịu đựng và vào trong toilet giải quyết một mình.

11. Con trai rất tử tế vào buổi sáng và rất dã man vào buổi tối. Vì vậy bạn nên giữ gìn cho cả hai bạn nhé.
Sưu tầm từ internet

[Game Android] Tam Quốc bùm chíu

Tam Quốc bùm chíu là thể loại game kết hợp thủ thành và thẻ bài dựa trên cốt truyện Tam Quốc diễn nghĩa. Trong game, người chơi phải chiêu binh mãi mã, xây dựng cho mình một đội hình quân đội riêng - các thẻ bài võ tướng, quân sư... với mục đích ngăn chặn các đợt tấn công của đối thủ, chinh phạt các người chơi khác...

Tam Quốc bùm chíu có đồ họa theo kiểu chibi rất đẹp mắt và dễ thương, hệ thống thẻ bài đa dạng, skill nhân vật phong phú... sẽ là game lý tưởng, giải tỏa stress cho bạn sau những giờ làm việc căng thẳng.
Bạn download game này tại đây.

Link CH Play tại đây.